ĐÊM TÂM SỰ …02: EM ĐÃ TỪNG ĐỢI ANH, RẤT LÂU VÀ RẤT SÂU

0
1046

“Tình yêu luôn có cách kể chuyện của riêng nó, chỉ là bạn đã đủ yêu lòng để lắng nghe”…

Nếu một ngày đẹp trời nào đó vô tình quay trở lại trạm dừng chân này, anh hãy nhớ là: Em đã từng đợi anh, rất lâu và rất sâu. Thế nên chúng mình chẳng hề hoang phí bất cứ một giây nào của tuổi trẻ đã qua đi, cũng như việc em đã từng đợi anh là điều tuyệt vời nhất trong ký ức yêu thương của đôi mình.

“Có phải em đang đợi ai đó không?” câu hỏi được quan tâm nhất trong những lần mọi người hỏi thăm tôi, khi tôi luôn từ chối các mối quan hệ mới và vẫn cứ loanh quanh một mình tự bao giờ.

Em. Một mình buồn

Một mình vui

Một mình cười

Lại một mình khóc.

Có đôi khi, em những tưởng rằng mình cũng đang đợi một người – một ai đó tận sâu thẳm đâu đấy trong miền ký ức của những tháng ngày đã từng yêu.

Trong thời gian trôi qua mang lại cho con người ta sự sâu lắng nhất định. Có những người từng hẹn ước với nhau lại lướt qua đời nhau chóng vánh như viên đường tan trong ly cà phê đen sánh của buổi sáng vội vã.

Đợi một người đôi khi lại giống như việc lần đầu thưởng thức một ly cà phê. Nhấp một ngụm đầu tiên chỉ cảm thấy đắng: đắng môi – đắng lòng. Nhưng khi đã quen với các đắng đót kia thì lại chỉ còn hương vị ngọt ngào. Thứ dư vị ấy dễ làm cho người ta nghiện, như việc đợi  chờ một ai đó quá lâu để trở thành một thói quen.

Đợi người trong những tháng ngày dài đằng đẵng dù chỉ dựa vào vài lời hứa hẹn ngắn ngủi: hứa về thì sẽ đợi; dù cho tương lại một lung bất định nhưng tuổi trẻ mà, cứ yêu thôi đâu cần biết ngày mai.

Đợi một người là việc mỗi sáng thức dậy thấy đầu trống rỗng, sắp xếp những điều mình sẽ làm thật ý nghĩa và tự ủi an mỗi ngày sẽ tìm được niềm vui cho mình, như là… người ấy ở một nơi xa nào đó cũng nhớ mình thật nhiều.

Đợi một người là việc mỗi tối trước khi ngủ nhắm mắt lại để nhớ về người ấy, chỉ ước được gần bên một chút dẫu là trong giấc mộng. Vì đã hứa là sẽ đợi, hứa mạnh mẽ nên chẳng thể cho phép mình yếu mềm bất cứ một giây phút nào.

Đợi một người đôi khi khiến mình trở nên thật đáng thương. Như trong những ngày gió trở, cơn lạnh ùa về bất chợt khi còn chưa kịp phòng bị gì. chiều tan tầm co ro trong từng đợt gió mùa mà lòng như muốn bật khóc vì lạnh, vì tủi thân, vì ước ao một cái ôm thật gần trở nên quá đỗi xa xỉ.

Đợi một người làm việc là việc đôi khi mất niềm tin vào người ấy và cả chính bản thân mình. khi đã cố gắng thật nhiều mà không được đền đáp ngay lúc ấy. khi mà cảm thấy mỗi ngày lại thêm xã nhau hơn chút nữa.

Việc đợi ai đó quá lâu dễ trở thành một thói quen khó bỏ

Đợi một người là cái “Duyên” nhưng đợi được nhau là cái “phận”. Duyên và phận chẳng phải lúc nào cũng song hành. Đôi khi cả hai bàn tay cùng cố gắng nắm lấy nhưng vốn duyên mỏng sao dệt được phận dày.

Việc đợi ai đó quá lâu dễ trở thành một thói quen khó bỏ. Một mình trải qua tất cả mọi thứ, một mình chống đối tất cả mọi thứ. Như việc con tim chưa sẵn sàng tiếp nhận một ai nữa, những khoảng trống không muốn bị lấp đầy bởi ai khác. Một mình hoài đến lúc giật mình nhận ra… cũng là cảm giác chờ đợi đấy nhưng không phải là chờ đợi một người nào khác mà là chờ đợi chính bản thân mình.

Đợi mình tìm thấy mình lạc trong một miền ký ức hoang hoải nào đó. Đợi mình tìm lại những xúc cảm yêu thương đã đánh mất thuở nào.

Đợi mình góp nhặt đủ can đảm mà đứng dậy từ bỏ những thói quen đã ăn sâu vào máu thịt, để chạy cho kịp chuyến tàu cuối cùng của hạnh phúc.

Nếu một ngày đẹp trời nào đó vô tình quay trở lại trạm dừng chân này, anh hãy nhớ là: Em đã từng đợi anh, rất lâu và rất sâu. Thế nên chúng mình chẳng hề hoang phí bất cứ một giây nào của tuổi trẻ đã qua đi, cũng như việc em đã từng đợi anh là điều tuyệt vời nhất trong ký ức yêu thương của đôi mình.

Tâm sự của LAM GIANG

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn!
Điền tên của bạn